Thứ 3, 14 Tháng 7 2026
NHẤN ESC ĐỂ ĐÓNG

9 điều cần biết về Royal Birkdale: Sân golf tạo nên những nhà vô địch vĩ đại

Chín năm trước, Jordan Spieth đã phải mất tới 20 phút cân nhắc các phương án giải thoát bóng khi chiếc cúp Claret Jug danh giá đang nằm ở ranh giới mong manh. Khoảng thời gian chờ đợi đó tưởng chừng kéo dài vô tận. Nhưng kể từ đó đến nay, thời gian lại trôi nhanh như một cái chớp mắt.

9 điều cần biết về Royal Birkdale: Sân golf tạo nên những nhà vô địch vĩ đại

Và cứ như thế, giải Quần hùng Tranh bá (Open Championship) đã chính thức quay trở lại Royal Birkdale – đánh dấu lần thứ 11 câu lạc bộ này sắm vai chủ nhà. Trước khi tiếng gậy khai cuộc vang lên, hãy cùng điểm qua những điều cần biết về một trong những thánh địa golf vĩ đại nhất thế giới.

1. Khởi đầu là một sân golf 9 hố

Câu lạc bộ lần đầu tiên đón người chơi vào năm 1889, trên một địa hình lúc đó chỉ có vỏn vẹn 9 hố. Tám năm sau, sân được chuyển đến vị trí hiện tại ở vùng đồi Birkdale Hills. Tại đây, 18 hố golf hoàn chỉnh đã được thiết kế bởi George Lowe – chuyên gia kỳ cựu tại câu lạc bộ Royal Lytham & St. Annes lân cận.

2. Nằm trong "tọa độ vàng" của làng golf

Trong tuần diễn ra giải đấu, việc đặt sân đại trà tại Royal Birkdale là điều bất khả thi. Tuy nhiên, khu vực xung quanh không thiếu những lựa chọn đẳng cấp. Chỉ cần một giờ lái xe dọc theo bờ biển Biển Ireland, bạn sẽ tiếp cận được một "chòm sao" gồm những sân golf kiệt tác, có thể kể đến như: Royal Lytham, Royal Liverpool, Wallasey, Formby, West Lancashire, Hillside, và Southport & Ainsdale.

3. "Tân binh" tương đối của chuỗi sân đăng cai (Rota)

Trong số tất cả các câu lạc bộ thuộc danh sách luân phiên đăng cai The Open hiện tại (Open rota), Royal Birkdale chính là cái tên mới nhất được bổ sung. Dù được thành lập từ năm 1889, nơi đây mãi đến năm 1954 mới tổ chức kỳ Open đầu tiên – giải đấu chứng kiến Peter Thomson bước lên bục vinh quang nâng cao chiếc cúp Claret Jug.

4. Danh hiệu "Royal" – Minh chứng cho một vị thế đang lên

Không phải sân links vĩ đại nào cũng có vinh hạnh nhận được tước hiệu Hoàng gia. Royal Birkdale chính thức có được vinh dự này vào năm 1951, khi Vua George VI cho phép câu lạc bộ thêm tiền tố đầy khao khát này vào tên gọi của mình. Thời điểm này không hề ngẫu nhiên. Vào các năm 1946 và 1948, Birkdale đã tỏa sáng rực rỡ khi tổ chức thành công Giải Vô địch Nghiệp dư Anh (British Amateur Championship) và Curtis Cup. Sau đó, vào năm 1951, sáu tháng trước khi vị quốc vương chính thức phê duyệt, câu lạc bộ đã chứng minh được bản lĩnh vượt trội của mình – báo hiệu cho một giải đấu thậm chí còn quy mô hơn thế nữa chuẩn bị diễn ra.

5. Mô hình "Sân golf đấu trường" trước khi khái niệm này ra đời

Rất lâu trước khi các sân golf đấu trường nhân tạo (stadium courses) trở thành xu hướng, Royal Birkdale đã là một ví dụ điển hình do thiên nhiên ban tặng. Thiết kế này – hiện xếp thứ 42 trong danh sách 100 Sân golf xuất sắc nhất thế giới của tạp chí GOLF – trải dài qua một cảnh quan ngoạn mục với những cồn cát cao chót vót. Bất chấp những đặc điểm đầy kịch tính đó, cấu trúc thiết kế của sân lại tương đối tinh tế, với các đường uốn lượn mềm mại và rất ít cú đánh mù (blind shots - cú đánh khuất tầm nhìn). Sân thường được ca ngợi là bài kiểm tra "công bằng" nhất của The Open. Dù vậy, bạn đừng thử nói điều đó với bất kỳ ai từng phải chật vật trong các bẫy cát (bunker) thành dốc đứng ở đây; chúng sâu hoắm, được đặt ở những vị trí vô cùng hiểm hóc và là vũ khí phòng thủ cốt lõi của toàn sân.

6. Tòa nhà câu lạc bộ phá vỡ khuôn mẫu truyền thống

Khác với kiến trúc thời Victoria và Tudor uy nghiêm thường thấy ở nhiều địa điểm tổ chức The Open khác, tòa nhà điều hành của Royal Birkdale trông gần như đến từ tương lai. Công trình mang phong cách Art Deco ấn tượng này được khánh thành vào năm 1935, sau khi các kiến trúc sư Fred Hawtree và J.H. Taylor định tuyến lại sân golf, thay đổi vị trí hố khai cuộc và khiến tòa nhà cũ trở nên lỗi thời.

Kiến trúc sư George Tonge đã giành chiến thắng trong cuộc thi thiết kế với một ý tưởng tòa nhà lấy cảm hứng từ những con tàu viễn dương sang trọng. Như ông giải thích sau đó: "Tôi đã hình dung ra những đường nét của một con tàu viễn dương trên biển; sự cân bằng hoàn hảo của con tàu ở bất kỳ góc độ nào và từ bất kỳ phía nào khi nhìn vào."

Gần một thế kỷ trôi qua, đây vẫn là một trong những tòa nhà câu lạc bộ dễ nhận diện nhất trong thế giới golf đỉnh cao.

7. Sự nghiệp lẫy lừng được bao bọc bởi Birkdale

Chiến thắng của Peter Thomson vào năm 1954 là danh hiệu đầu tiên trong chuỗi ba chức vô địch Open liên tiếp, mở đầu cho một sự nghiệp lừng lẫy với tổng cộng 5 lần đăng quang. Royal Birkdale chính là nơi mở đầu và cũng là nơi khép lại chuỗi thành tích phi thường đó, bởi đây cũng là nơi tổ chức kỳ Open năm 1965 – lần cuối cùng Thomson được nâng cao chiếc cúp Claret Jug.

8. Nơi sản sinh ra những nhà vô địch huyền thoại và các khoảnh khắc bất tử

Danh sách các nhà vô địch tại Royal Birkdale không khác gì một bảng danh sách các huyền thoại trong Ngôi đền Danh vọng. Peter Thomson, Arnold Palmer, Lee Trevino, Johnny Miller, Tom Watson, Padraig Harrington và Jordan Spieth đều đã từng nâng cao chiếc cúp Claret Jug tại đây.

Thế nhưng, những chiến thắng hụt tại đây cũng mang tính biểu tượng không kém.

Vào năm 1976, chàng trai 19 tuổi Seve Ballesteros đã bước ra ánh sáng của sân chơi quốc tế bằng một màn trình diễn thiên tài đầy táo bạo. Điểm nhấn là cú chip bóng điệu nghệ từ vùng cỏ rough dày (fescue), bóng lướt qua giữa các bẫy cát rồi dừng lại ngay sát hố 18 để ghi điểm ôm gọn, giúp anh giành vị trí á quân đồng hạng với Jack Nicklaus.

22 năm sau, một hiện tượng trẻ tuổi khác lại xuất hiện. Lần này là gôn thủ nghiệp dư 17 tuổi Justin Rose, người đã thực hiện cú đánh đưa bóng thẳng từ vùng rough vào hố ở hố cuối cùng để kết thúc giải đấu ở vị trí thứ tư – cú đánh đã tạo nên một trong những màn ăn mừng kinh điển nhất lịch sử giải đấu.

Và rồi đến lượt Spieth vào năm 2017.

Giải đấu năm đó được nhớ đến với cuộc thảo luận luật kéo dài tới 20 phút sau cú phát bóng hỏng đi lạc hướng của anh ở hố 13. Nhưng những gì diễn ra sau đó còn phi thường hơn. Spieth cứu bóng thành công để chỉ bị điểm bogey, rồi chơi 5 hố cuối cùng với kết quả thần sầu: 5 gậy dưới gậy tiêu chuẩn (-5). Màn trình diễn được đẩy lên cao trào bằng điểm eagle ở hố 15 par-5 và một cú đánh đưa bóng thẳng vào hố từ bẫy cát cạnh gạt bóng (greenside bunker) ở hố 17, biến một trong những sự cố kỳ lạ nhất The Open thành một trong những màn kết thúc mãn nhãn nhất.

9. Đây không còn là Birkdale mà Spieth từng chinh phục

Các sân golf lớn thường được chỉnh sửa, nâng cấp nhẹ về kiến trúc giữa các giải major. Nhưng Royal Birkdale thì vừa trải qua một cuộc "đại tu" diện mạo thực sự.

Kể từ chiến thắng của Spieth vào năm 2017, câu lạc bộ đã thực hiện nhiều thay đổi mang tính cốt lõi. Hố 14 cũ đã hoàn toàn biến mất, trong khi hố 15 mới trở thành một "quái vật" thực sự – một hố par-3 có thể kéo dài tới 240 yards. Sau chuyến khảo sát thực địa, Spieth mô tả hố mới này rất thú vị nhưng cũng cảnh báo nó có thể trở nên "dị hợm" nếu đặt bệ phát bóng (tee) sai vị trí, và sân sẽ chơi hay hơn nếu được đẩy lên phía trước để phù hợp với tầm gậy sắt số 6 hoặc số 7.

Hố số 5 cũng được lột xác hoàn toàn từ một hố có cú phát bóng bị khuất tầm nhìn một phần thành một hố par-4 có thể đưa bóng lên green ngay từ cú phát (drivable par-4), sau khi một cồn cát lớn bị san phẳng, giúp người chơi có tầm nhìn thông thoáng hướng về phía green. Tuy nhiên, hãy dè chừng hồ nước đang rình rập ở phía bên phải.

Đối với hố 15 mới, bẫy cát đầu tiên cạnh green có thể sẽ "chơi đùa" với tâm trí của các gôn thủ. Huyền thoại Sir Nick Faldo từng mô tả nó như một "ảo giác thị giác" bởi vì từ bệ phát bóng, bẫy cát này trông như nằm ngay chính diện phía trước bề mặt gạt bóng, nhưng trên thực tế, nó lại nằm lệch hẳn sang phía bên trái.

Thegolfers.com

Bình luận

Lên trên đầu