British Open 2026: 19 điều rút ra sau 4 tiếng liên tục lắng nghe các gôn thủ
Ban tổ chức R&A có thể còn những điểm chưa hoàn hảo, chẳng hạn như (đã lược bỏ 10.000 từ phân tích), nhưng phải công nhận một điều: Khu vực phỏng vấn hỗn hợp (mixed zone) dành cho các tay gôn chia sẻ với truyền thông sau vòng đấu được thiết kế xuất sắc nhất trong số các giải Major.
Các nhân viên điều phối sẽ hướng dẫn người chơi đến một trong ba sân khấu có phông nền mang chủ đề giải Open. Mỗi bục đều trang bị chân micro độc đáo trông giống như chiếc mũ Thám tử Sherlock Holmes — một chiếc hướng về phía gôn thủ, chiếc còn lại hướng về cánh phóng viên. Chúng tôi bị ngăn cách với sân khấu bằng một hàng rào gỗ màu trắng trông khá lạ mắt nhưng không hề gây khó chịu. Ngay phía sau chúng tôi, ở một bục cao thứ hai, có ba camera liên tục giám sát từng chiếc micro.
Các nhân viên R&A luôn cố gắng mời bằng được bất kỳ gôn thủ nào mà truyền thông yêu cầu, bất kể họ vừa kết thúc vòng đấu với kết quả ra sao. Thỉnh thoảng, họ còn giúp chúng tôi giải nhiệt bằng cách chĩa thẳng chiếc quạt pin cầm tay vào mặt cánh nhà báo mà chẳng cần đợi phải mở lời hỏi trước.
Hai chiếc tivi được bố trí hai bên sân khấu chính. Đây là cách cực kỳ tiện lợi để theo dõi diễn biến thực tế trên sân nếu bạn đủ "điên" để bỏ ra 4 tiếng đồng hồ ngồi nhìn các gôn thủ thuộc nhóm xuất phát sớm đi qua. Có người hân hoan, có người đầy tiếc nuối, nhưng tất cả đều lộ rõ vẻ mệt mỏi khi kể lại hành trình đầy thăng trầm của mình trong vòng đấu đầu tiên tại sân Royal Birkdale.

Vào ngày thứ Năm vừa qua, tôi chính là kẻ điên đó. Và đây là 19 điều tôi đã học được sau 4 giờ đồng hồ liên tục lắng nghe các gôn thủ:
1. Chắc hẳn bạn đã nghe nói nhiều về việc mặt sân hiện tại đã khô cằn và chuyển sang màu nâu, bóng lăn nhiều đến mức chiến thuật chọn gậy phát bóng (tee strategy) trở thành bài toán hóc búa nhất đối với mỗi người chơi. Cách các gôn thủ mô tả về điều này vô cùng thú vị. Với Dan Bradbury, tình huống tiến thoái lưỡng nan xuất hiện ở hố 16: Nếu anh dùng gậy sắt số 4 để phát bóng, bóng sẽ đáp xuống một con dốc ngược và khiến cú đánh tiếp cận (approach shot) tiếp theo trở nên rất xa; nhưng nếu đổi sang gậy sắt số 3, bóng lại lăn xuống dốc và chui tọt vào bẫy cát cách đó tận 50 yard.
Mọi người cứ rỉ tai nhau suốt: Bẫy cát ở đây chính là hiện thân của tử thần.

2. Tôi muốn tìm một ai đó vừa trải qua một ngày thi đấu chật vật để lắng nghe họ giải thích, nhưng với điều kiện họ không quá bực bội hay kiệm lời khi được phỏng vấn. Và Stewart Cink — người vừa kết thúc vòng đấu với kết quả +4 gậy (74 gậy) — chính là lựa chọn hoàn hảo.
"Đây không phải là sân Birkdale mà tôi từng biết," tay gôn từng 4 lần thi đấu tại Birkdale chia sẻ. "Vấn đề cốt lõi là nếu bạn muốn chơi an toàn, bạn buộc phải tính toán được bóng sẽ lăn bao xa khi chạm fairway. Bạn phải đánh bóng ngắn hơn rất nhiều so với vị trí các bẫy cát. Nếu định đánh quả bóng dừng trước bẫy cát ở khoảng cách 280 yard, bạn thực chất chỉ cần đánh bay khoảng 220 yard rồi để nó tự lăn. Thế nhưng rủi ro là nếu cú đánh đó bị lệch hướng, bóng sẽ cắm thẳng xuống vùng cỏ rough ở khoảng cách 220 yard và dừng lại luôn tại đó."
Nói cách khác, chọn lối chơi an toàn cũng đi kèm với rủi ro riêng.
3. Dẫu vậy, chơi thận trọng vẫn là lựa chọn ưu tiên của đa số các gôn thủ. Robert MacIntyre cũng đồng tình với quan điểm của Bradbury về việc phải tránh xa các bẫy cát sâu (pot bunkers) bằng mọi giá. Tuy nhiên, anh đã làm tốt hơn hẳn khi kết thúc vòng đấu với 67 gậy.
"Đó là một bài kiểm tra về tính kỷ luật và sự chấp nhận," anh đúc kết và nói thêm: "Tôi cảm thấy mình đã cực kỳ dè chừng khi phát bóng. Nhưng nhờ phong độ tốt ở các cú đánh tiếp cận green, ưu tiên hàng đầu của tôi là chỉ cần đưa bóng lên vùng cỏ ngắn (fairway) và né bẫy cát."
MacIntyre không bận tâm nếu bản thân phải thực hiện một cú đánh tiếp cận từ khoảng cách xa, bởi anh tự tin rằng chỉ cần đưa bóng tới gần green, anh sẽ cứu par thành công khi cần thiết. Dù vậy, đôi khi sự mất tập trung vẫn xảy ra và bạn sẽ cần đến sự may mắn — chẳng hạn như tình huống ở hố 16, cú đánh bằng gậy sắt số 4 của anh lăn quá xa nhưng lại dừng ngay sát mép bẫy cát chứ không bị rơi vào trong.
4. Tuy nhiên, mọi chuyện không đơn giản là cứ cất gậy driver (gậy gỗ số 1) vào túi là xong. Thực tế vẫn có những trường hợp như Alex Fitzpatrick, anh phải bổ sung thêm một cây gậy sắt số 2 vào bộ gậy của mình — cây gậy mà anh có vẻ không mấy thích thú và gọi nó là "hơi ức chế" — vừa để tận dụng độ lăn của bóng, vừa để giữ đường bóng bay thấp hơn khi gió nổi lên. Nhưng như MacIntyre đã nói, có những thời điểm hướng gió thuận lợi, hướng bóng phù hợp với vùng an toàn của fairway hay green, thì việc tấn công là hoàn toàn hợp lý. "Dùng gậy driver không có nghĩa là bạn chắc chắn sẽ đánh trượt fairway, và gậy gỗ số 3 cũng chẳng đảm bảo là bạn sẽ đánh trúng nó," anh nói. Nếu bạn có thể chơi tấn công mà không rước họa vào thân (thường là việc bóng rơi vào bẫy cát), thì đó là lúc cần dùng đến những cây gậy lớn.
Thế nhưng ngay khi bạn nghĩ mình đã tìm ra giải pháp, một rắc rối khác lại ập đến — dù bạn có hợp lý hóa việc dùng gậy driver thế nào đi chăng nữa, lý do khiến nhiều người chơi quay lại với sự thận trọng là vì những cú đánh xa luôn đưa bẫy cát vào tầm ngắm, đồng thời kéo theo nguy cơ bóng nằm ở những vị trí tồi tệ trong vùng cỏ rough.
5. Tương tự, đây có thể coi là sân golf đòi hỏi người chơi phải "biết cách chọn vị trí để trượt" tối thượng của năm 2026. Bradbury kể về hai sai lầm đắt giá của mình khi cú đánh tiếp cận green chỉ lệch vài yard. Điều giết chết anh không phải là việc đánh lệch, mà là lệch sai hướng. "Nếu tôi đánh lệch sang trái khoảng 20 feet thì không sao, nhưng vì lệch sang phải 4 yard nên coi như hỏng ăn hoàn toàn," anh nói.
Khi nói về hố 15 đầy thử thách, MacIntyre biết rõ rằng nếu có đánh trượt, anh thà trượt sang trái. Nếu để bóng lệch sang phải, điểm bogey bỗng chốc trở thành một kết quả mà bạn phải cầu nguyện mới có được, chứ không còn là thứ bạn cố tránh nữa.
6. Điều đáng ngạc nhiên là tất cả những màn đấu trí căng thẳng này đều diễn ra trong bối cảnh thời tiết ít gió và mặt green tương đối dễ đón bóng. Buổi sáng và đầu giờ chiều trôi qua khá êm ả. Dù các vị trí cắm cờ hiểm hóc phần nào bù đắp cho điều kiện thời tiết mà Henrik Stenson gọi là "ôn hòa", ngay cả độ lăn của bóng cũng không quá khắc nghiệt như những vòng đấu tập trước đó (ít nhất là trước khi mặt trời bắt đầu thiêu đốt sân đấu). Tuy nhiên, chỉ cần một chút gió tạt ngang hoặc gió xuôi là đủ để tăng thêm áp lực. Justin Thomas sử dụng gậy driver thường xuyên hơn hầu hết những người khác, chủ yếu vì anh đang rất tự tin với cây gậy này, nhưng anh vẫn mô tả cảm giác bất an khi đứng ở bục phát bóng hố 17.
"Hố 17 có gió thổi từ bên trái qua và hơi xuôi. Với địa hình fairway như vậy, cảm giác như không thể đánh trúng được," anh nói. "Rõ ràng là bạn vẫn có thể đánh, nhưng vì thuận gió, quả bóng sẽ bị đẩy đi xa hơn khi đang bay và nó sẽ lăn thêm từ 30 đến 50 yard nữa khi chạm đất."
7. Nhiều gôn thủ khác cũng đề cập đến hiện tượng này: Gió thổi ngang khiến việc đưa bóng lên fairway trở nên cực kỳ khó khăn. Francesco Molinari lưu ý rằng khi gió bắt đầu thổi mạnh hơn vào cuối tuần, nó có thể tạo ra một hiệu ứng ngược: Khiến người chơi thi đấu liều lĩnh hơn chứ không phải nhút nhát đi.

"Tôi nghĩ nếu gió mạnh hơn, cục diện có thể thay đổi một chút vì việc đưa bóng lên fairway bằng gậy sắt sẽ trở nên rất khó khăn," ông nói. "Vì vậy, bạn có thể quyết định chọn luôn gậy driver và chấp nhận đánh trượt fairway, nhưng đổi lại bóng sẽ ở gần lỗ hơn thay vì nằm quá xa phía sau."
Nhưng không ai đúc kết vấn đề này hay hơn Alex Smalley, khi anh chỉ ra các yếu tố phức tạp giữa cú đánh xoáy phải (fade) và xoáy trái (draw):
"Khi gió chuyển hướng từ gần như chính Bắc, sẽ có rất nhiều gió tạt ngang ở các hố. Điều này gây khó khăn vì trước tiên bạn phải tính toán xem mình sẽ đánh giữ bóng ngược hướng gió hay để bóng bay theo gió. Và rõ ràng, cây gậy bạn chọn ở bục phát bóng sẽ quyết định kiểu đánh đó."
Đối với Viktor Hovland, cũng như MacIntyre và nhiều người khác, điều đó khiến anh phải chọn lối chơi an toàn hơn so với các vòng đấu tập, và có lẽ là thận trọng hơn cả dự định ban đầu.
"Tôi nghĩ trong điều kiện thi đấu giải, việc chùng xuống và cố gắng đánh ngắn hơn các bẫy cát này sẽ dễ dàng hơn," anh nói. "Bởi vì bạn có thể dùng gậy driver ở một vài vị trí khác và vẫn ổn, nhưng bạn sẽ muốn loại bỏ yếu tố may rủi đó nếu cảm thấy mình đang có những cú chạm bóng tốt."
8. Giọng của Molinari cực kỳ trầm, trầm hơn nhiều so với khi nghe trên tivi. Giọng của Victor Perez lại cao một cách đáng ngạc nhiên. Giọng của Smalley khá bình thường, nhưng cách nhả chữ của anh chính xác đến mức từ này cách từ kia một khoảng dài, tạo cảm giác như một robot đang nói. Tyrrell Hatton khi đứng trên bục phỏng vấn lại tỏ ra khá rụt rè, và ngôn ngữ cơ thể của anh cũng vậy — một sự tương phản hoàn toàn với những cơn thịnh nộ dữ dội của anh trên sân đấu. Trên đây là bản tin cập nhật về giọng nói của các gôn thủ.
9. Giữa những lùm xùm mệt mỏi xung quanh hệ thống LIV Golf, người ta dễ quên mất Henrik Stenson có thể hài hước đến mức nào. Khi được hỏi liệu có cảm giác như đã 10 năm trôi qua kể từ lần cuối anh vô địch giải Open hay không, anh trả lời: "Cùng lắm là chín năm rưỡi thôi." Khi được hỏi về thời điểm hết hạn "án phạt" của LIV để tham gia PGA Tour Champions, anh dí dỏm: "À, từ cuối tháng Tám thì họ đã tháo vòng kiểm soát an ninh ở cổ chân của tôi rồi." Và ở cuối buổi họp báo, có người hỏi về chiếc mũ (hat) của anh, nhưng anh lại nghe nhầm thành ngôi nhà (house). Sau khi hiểu nhầm được làm rõ và anh trả lời xong, tôi liền hỏi đùa về ngôi nhà của anh thật.
"Nhà tôi ở Orlando, Florida," anh nói. "Và tôi sẽ thấy vui hơn nếu bạn đừng đến thăm."
10. Một chia sẻ ngắn gọn về tâm lý lo lắng từ Travis Smyth: "Tôi mới chỉ chơi 3 giải Major. Tôi vẫn sợ ra quần khi đứng ở bục phát bóng đầu tiên. Mọi chuyện vẫn chưa hề dễ dàng. Và nó sẽ không bao giờ dễ dàng cả."

Tôi chắc chắn điều đó đã làm cho cú phát bóng đầu tiên của những gôn thủ đi sau anh trở nên áp lực hơn gấp bội. Và điều đó lại càng tệ hơn vì anh ấy là người mặc chiếc quần đẹp nhất trong số những người bước vào phòng phỏng vấn — một chiếc quần xếp ly và ống rộng giống như một tay gangster Chicago những năm 1920, nhưng có màu xanh lá cây đậm. Một chiếc quần tuyệt vời.
Smyth cũng có góc nhìn hài hước nhất về việc sử dụng gậy driver khi cho rằng vùng cỏ rough đang ngày càng khô và mỏng đi sau mỗi ngày.
"Bạn hoàn toàn có thể cứ đánh thẳng vào vùng rough rồi thoát ra một cách dễ dàng," anh nói. "Bạn chắc chắn có thể gặp may ở ngoài đó. Nó không tệ đến thế đâu."
Vậy là tan biến hết mọi áp lực!
Thế nhưng, Smyth lại kết thúc với 71 gậy, điều này gợi nhớ đến một câu nói khác của Cink: "Bạn có thể đánh bóng từ vùng rough hầu hết mọi lúc, nhưng bạn sẽ không muốn phải đánh từ đó suốt cả ngày đâu. Nó sẽ cắn bạn đấy; chỉ là nó không cắn bạn trong mọi phát đánh mà thôi."
Một điểm chung khác kết nối Cink và Smyth: Cink đã đánh hỏng ngay cú phát bóng mở màn và làm mất bóng, dẫn đến điểm triple bogey. "Có phải do tâm lý không?" tôi hỏi.
"À, tất nhiên là có sự phấn khích và hồi hộp chờ đợi rồi. Đây là giải Major mà. Nó rất quan trọng."
Vì vậy, ngay cả khi bạn là một cựu vương và là một cựu binh dày dặn kinh nghiệm, bục phát bóng đầu tiên vẫn có thể khiến bạn run rẩy.
11. Đặc biệt là tại Open, luôn có những làn sóng truyền thông quốc tế đổ về vì các gôn thủ của nước họ; các phóng viên Pháp vây quanh tay gôn nghiệp dư Lev Grinberg và Victor Perez, người Tây Ban Nha tìm đến Jose Ballester và Angel Ayora, người Nhật đón đợi Kota Kaneko, người Đan Mạch theo sát Rasmus Hojgaard, người Anh (dẫn đầu bởi đại diện BBC với chiếc micro màu vàng và chất giọng phát thanh viên oang oang) bám theo tất cả các tay gôn xứ sương mù, và một phóng viên Na Uy trẻ tuổi đến từ tờ báo lớn nhất Oslo (một tòa soạn đã một thập kỷ không cử ai đến Open) có mặt vì Hovland.
Nhưng có một ngoại lệ xuất hiện khi toàn bộ phóng viên Anh đồng loạt đứng dậy để chào đón Mateo Pulcini, một tay gôn nghiệp dư đến từ một quốc gia không mấy được lòng họ vào ngày thứ Năm này: Argentina, đất nước vừa một lần nữa làm tan nát trái tim người Anh tại World Cup. Anh bước vào với nụ cười rạng rỡ khoe răng, sau khi vừa thực hiện thành công cú gạt bóng từ khoảng cách 40 feet ở hố 18 và bắt chước điệu ăn mừng bàn thắng của Enzo Fernandez từ ngày hôm trước. Anh ấy quá vô tư và thân thiện đến mức các phóng viên Anh cũng không thể giận nổi — anh ấy nói mình rất yêu đám đông khán giả và ngạc nhiên vì nhận được quá ít tiếng la ó. Họ đã cố gài anh bằng một câu hỏi về quần đảo Falklands (Malvinas), nhưng anh không hề cắn câu.
"Tôi không muốn bàn về chính trị và golf, chỉ có golf và bóng đá thôi," anh nói. "Tôi thậm chí còn không định lôi bóng đá vào golf đâu, nhưng tại tôi vừa ghi được cú gạt bóng 40 feet đó chứ."
12. Rất hiếm khi các gôn thủ từ chối yêu cầu phỏng vấn của R&A, nhưng vẫn có ngoại lệ. Justin Rose, sau khi đánh 75 gậy, đã chọn đi thẳng. Khi Scottie Scheffler bước vào sau khi đã hoàn thành một vòng phỏng vấn với các đài truyền hình, người điều phối của R&A thông báo rằng chúng tôi chỉ được hỏi hai câu. "Cố gắng hỏi câu nào tôi chưa trả lời cả ngàn lần trước đó nhé," anh nói đùa, khiến mọi người trong phòng đứng hình.
Bryson DeChambeau, người bị nghe thấy có những lời lẽ tiêu cực về truyền thông với một phóng viên vào hôm thứ Tư, chỉ đồng ý trả lời riêng vài câu hỏi của đại diện R&A cùng một đoạn video ngắn sau khi đánh 67 gậy. Anh từ chối tất cả các đài truyền hình. Có thể khẳng định mối quan hệ của anh với các nhà báo đang ở mức rất thấp, và Mike Woodcock của R&A đã thông báo với chúng tôi rằng anh ấy sẽ không xuất hiện tại khu vực hỗn hợp.
13. Về điểm này, căn phòng phỏng vấn luôn chật kín chỗ khi những tên tuổi lớn xuất hiện, nhưng đó cũng là lúc các cuộc phỏng vấn trở nên kém thú vị hơn, và những người chơi cũng dè chừng hơn do phải tiếp xúc quá nhiều với truyền thông.
14. Hai câu chuyện liên quan đến hình xăm: Dan Brown, một gôn thủ người Anh vừa đánh 66 gậy, có hình ba chú chim nhỏ xăm sau tai trái, nhưng anh khuyên tôi đừng hỏi nó có ý nghĩa gì vì thực ra nó... chẳng có ý nghĩa gì cả. Hình đó xăm chỉ để cho đẹp, và vài hình khác trong số 10 hình xăm anh có được trong hai năm qua cũng vậy. Mặt khác, Jordan Smith lại biết rất rõ lý do anh có hình ba hình tam giác lồng vào nhau trên cẳng tay phải; anh và hai người bạn thân đã có một bữa trưa "quá chén" ở London vài năm trước và cùng tra Google các ý nghĩa hình xăm dành cho nhóm 3 người. Ý tưởng hình tam giác là thứ họ tìm được. "Tôi không hối hận về điều đó," Smith nói.
15. Nói về Brown, anh bị chất vấn về thói quen hút thuốc lá (anh nhớ lại lúc nhỏ từng cầu xin bố bỏ thuốc và bố anh đã làm được, để rồi cuối cùng chính cậu con trai lại dính vào làn khói thuốc). Sau một câu "con xin lỗi mẹ" nhanh nhảu, anh thú nhận đã hút khoảng 7 đến 8 điếu trong suốt vòng đấu của mình. Anh đang phải cực kỳ cẩn thận để đảm bảo thuốc đã tắt hẳn sau khi hút xong, bởi trong điều kiện khô hanh thế này, một tàn thuốc rơi vãi có thể biến cả sân đấu thành một hộp bổi dễ bắt lửa. Nhưng anh cũng nói đùa rằng nếu bắt anh bỏ thuốc ngay lập tức thì kết quả thi đấu sẽ xuống dốc không phanh. "Có nên coi thuốc lá là một chất kích thích tăng cường hiệu suất không nhỉ?" tôi hỏi, nhưng anh không cười — anh chỉ đáp điều đó không phụ thuộc vào anh.
16. Bạn luôn có nguy cơ tự biến mình thành kẻ ngốc trong những tình huống này. Tôi liên tục chú ý đến thắt lưng của các gôn thủ — bằng da, thắt bím, hoặc có họa tiết — và trên mỗi chiếc thắt lưng đều có một chiếc khóa in hình chiếc cúp Claret Jug cùng chữ "Player" (Gôn thủ). Khi Victor Perez bước vào, anh không đeo thắt lưng nhưng lại kẹp chiếc khóa đó vào túi quần. Tôi liền hỏi liệu có quy định nào bắt buộc họ phải đeo chiếc khóa đó ngay cả khi không dùng thắt lưng hay không, và anh nhìn tôi như thể tôi là người ngoài hành tinh. Hóa ra, đó hoàn toàn không phải là khóa thắt lưng, mà chỉ là chiếc thẻ cài ID dành cho gôn thủ, và hầu hết mọi người đều chọn cách kẹp nó vào thắt lưng cho tiện.
17. Về mặt thời trang, một số lượng lớn gôn thủ sở hữu những chiếc bọc đầu dây giày bằng vàng rất nhỏ nhắn.

18. Tôi chắc chắn Ballester là một chàng trai tốt, nhưng với những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt, trông anh ấy chẳng khác nào một nhân vật phản diện được bước ra từ các buổi thử vai điện ảnh.
19. Juan Luis Guillen là một cố vấn được thuê tại hầu hết các giải Major để giúp mọi việc vận hành trơn tru và đảm bảo các gôn thủ quốc tế trả lời phỏng vấn bằng tiếng mẹ đẻ của họ. Khi đến lượt Molinari trả lời bằng tiếng Ý, Guillen đã đưa ra một câu hỏi mà tai tôi nghe như là tiếng Tây Ban Nha. Khi tôi hỏi lại ông sau đó, ông thốt lên: "A-ha!", như thể tôi vừa giải được một mật mã vậy.
Hóa ra, Guillen không hề biết nói tiếng Ý, nhưng Molinari lại nói trôi chảy tiếng Tây Ban Nha. Vì vậy, Guillen đã hỏi bằng ngôn ngữ của mình và nhận được câu trả lời bằng tiếng Ý từ đối phương. Ông cho biết mình thường xuyên làm như vậy, và tại một giải đấu, một nhóm phóng viên đầy ấn tượng đã đến trầm trồ trước mặt ông: "Tiếng Ý của ông hoàn hảo thật đấy!"
Thegolfers.com



Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.
Tin cùng chủ đề
Golfer phá kỷ lục thế giới về số vòng 18 hố trên các sân khác nhau trong một năm
Những điểm tương đồng và khác nhau giữa golf và bóng rổ
5 phong cách ăn mặc đang 'trendy' của các chị em golfer
Silk Path Dong Trieu Golf & Country Club: Biểu tượng mới của thành phố Đông Triều chính thức khai trương
Những Sân Golf Arizona Tuyệt Đẹp Từng Lên Sóng Hollywood
Khinh khí cầu hạ cánh khẩn cấp xuống sân golf
Đăng nhập bằng MXH
Subscribe