Paul Lester: 30 năm giữ hồn giải Masters qua ống kính
Paul Lester sải bước quanh sân Augusta National Golf Club với nụ cười rạng rỡ và chiếc mũ tai bèo đặc trưng không lẫn vào đâu được.
Ông xuất hiện tại vòng chung kết giải Augusta National Women’s Amateur với tư cách một người hâm mộ, trước khi chính thức bắt tay vào công việc nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tại giải Masters. Dù không mang theo máy ảnh, Lester vẫn là gương mặt quen thuộc với rất nhiều người. Cứ đi vài bước, ông lại dừng lại trò chuyện với bình luận viên Brandel Chamblee của Golf Channel, một huấn luyện viên đại học hay nhân viên của USGA. Với ông, khái niệm "người lạ" dường như không tồn tại.
"Thật điên rồ. Như bạn thấy đấy, tôi chẳng thể đi nổi 3 mét mà không bắt gặp người quen," Lester chia sẻ. "Tôi đã làm nghề 55 năm rồi. Ơn giời là tôi không gây thù chuốc oán với ai nên hầu như ai cũng là bạn. Thật tuyệt khi được gặp lại mọi người. Chỉ cần thấy ai đó, tôi sẽ chào một tiếng, không nhất thiết phải là một cuộc trò chuyện dài, chỉ cần đúng thời điểm là đủ."
Và tại Augusta, thời điểm nào cũng là "thời điểm vàng" để bấm máy. Ở tuổi 76, đây là mùa giải thứ 31 Lester tác nghiệp tại đây. Hiện tại, ông đã giảm bớt khối lượng công việc, chủ yếu tập trung vào các vòng đấu tập. Ông đã đi bộ trên mặt cỏ này nhiều đến mức không thể đếm xuể. "Với tôi, nơi này giống như Disneyland vậy. Tôi thuộc lòng từng tấc đất. Nó đẹp đến nao lòng."
Lester bắt đầu bén duyên với Masters từ năm 1995, đúng năm Ben Crenshaw đăng quang đầy cảm xúc. Kể từ đó, ông đã ghi lại tất cả, từ những màn ăn mừng vỡ òa đến những thất bại đau đớn. Vào những ngày thi đấu cao điểm, ông ước tính mình chụp từ 700 đến 1.000 tấm ảnh mỗi ngày.
Cơ duyên đến với ông vào năm 1995 khi đang chụp hình tại Ritz-Carlton Reynolds Plantation, ông nhận được cuộc gọi từ tạp chí Golf Illustrated yêu cầu đến Augusta gấp. "Lần đầu tiên nhìn thấy hố số 13, với dòng nước, hoa đỗ quyên và cây cầu... khung cảnh đó thực sự là một tuyệt tác để lên hình," Lester nhớ lại.

Thời kỳ của PGA Tour với những tên tuổi như Ben Crenshaw là một trong những giai đoạn yêu thích nhất của nhiếp ảnh gia Paul Lester. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)
Một trong những bức ảnh tâm đắc nhất của ông là khoảnh khắc Fred Couples đùa nghịch kẹp cổ Tiger Woods trong một vòng đấu tập. Thời hoàng kim trong ống kính của ông chính là kỷ nguyên của Jack Nicklaus, Arnold Palmer và Crenshaw.
Với Lester, điều tuyệt vời nhất ở tuần lễ Masters không nằm ở một hố golf cụ thể nào – dù ông rất thích quan sát tại bệ phát bóng hố số 6 (par-3). Điều thực sự giữ chân ông chính là con người: những người chơi, những người tản bộ và cả những nhân viên tận tụy.
"Động lực khiến tôi quay lại chính là các golfer. Họ thay đổi qua từng năm. Tôi thích ngắm nhìn những tân binh lần đầu xung trận," Lester nói. "Như Chris Gotterup năm nay chẳng hạn, cậu ấy có lối chơi rất hợp với sân này. Sân golf về cơ bản vẫn vậy, dù họ có kéo dài khoảng cách thêm một chút."
Sinh ra tại Van Nuys, California, Lester có mạng lưới quan hệ rộng khắp trong làng golf. Nam California là nơi ông thực hiện hầu hết các đơn hàng – từ các giải đấu chuyên nghiệp, sự kiện câu lạc bộ đến các bữa tiệc từ thiện. Nhưng Augusta mới là nơi đặc biệt nhất, bởi đó là nơi ông gặp người bạn đời của mình, bà Brenda Remkus, vào năm 2000.
Nhờ bạn bè "mai mối", họ đã cùng nhau đi xem buổi hòa nhạc của Glenn Frey tại Georgia. Dù lúc đó đang sống ở Los Angeles, Lester đã nhanh chóng trúng tiếng sét ái tình. Suốt 15 năm qua, họ chọn Evans – một thị trấn giáp ranh Augusta – làm tổ ấm.
Ngôi nhà của họ tràn ngập kỷ vật về Masters. Mỗi năm, họ đều tổ chức tiệc cho khoảng 25-30 người sau khi chủ nhân chiếc Áo khoác Xanh (Green Jacket) lộ diện vào ngày Chủ Nhật. Từ ly tách, đĩa ăn cho đến lá cờ Masters treo trước cửa, tất cả đều mang hơi thở của giải đấu.
Khi được hỏi liệu có bao giờ định cho thuê nhà trong tuần lễ thi đấu để kiếm một khoản hời như nhiều người dân địa phương khác hay không, bà Remkus khẳng định là không. Họ luôn dành sẵn chỗ ở cho những phóng viên hoặc bạn bè cần nơi lưu trú. Đó là bản tính hào hiệp vốn có của hai người.
Hiểu rằng không phải ai cũng có cơ hội đặt chân đến Masters vì chi phí đắt đỏ, Lester thường mua những bộ đánh dấu bóng (ball markers) tại cửa hàng lưu niệm để tặng cho những người ông gặp – những người luôn ao ước một lần được tới đây. Ông cũng luôn đeo chiếc đồng hồ Masters mua từ 15 năm trước với giá 250 USD như một cách để bắt đầu những câu chuyện mới.
Mỗi năm, ông vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự chỉn chu của nơi này: từ việc nhân viên lau sạch bồn rửa ngay sau khi có người sử dụng, cho đến văn hóa của người hâm mộ.
"Khán giả ở đây không bao giờ quá khích," Lester nhận xét. "Không có tiếng la hét, không có những câu kiểu 'vào lỗ đi!'. Họ im lặng và tôn trọng cuộc chơi. Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát."
Lester chưa biết mình sẽ còn đeo thẻ tác nghiệp tại Augusta thêm bao nhiêu năm nữa. Ông yêu công việc này đến mức ý nghĩ nghỉ hưu chỉ thoảng qua rồi biến mất. Sau tất cả, nhà ông ở ngay gần đây, và bạn bè ông đều ở đó cả.
"Khi được làm việc tại nơi này, nghĩa là bạn đã chạm tới đỉnh cao," Lester mỉm cười.
Ba thập kỷ trôi qua, phép màu ấy vẫn vẹn nguyên.
Thegolfers.com



Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.
Tin cùng chủ đề
Lý do Phil Mickelson không thể trở lại PGA Tour
Máy bay hạ cánh khẩn cấp ngay giữa sân golf
Những tấm ván lướt sóng kiểu mẫu của Louis Vuitton
Rhoback ra mắt bộ sưu tập Azalea 2025.
Ông Trump tốn hơn 100 triệu USD tiền thuế cho golf chỉ sau 14 tháng
Cách thêm hương vị đậm đà cho món chính truyền thống
Đăng nhập bằng MXH
Subscribe