Sân chơi của Scottie, ngục tối của Jack và hồi ức về Tiger
Thưa các quý ông và quý bà, hãy tự thưởng cho mình một tràng pháo tay, tự vỗ vai khích lệ và nốc cạn một ly Bourbon đá xay kèm kem đi nào: Chúng ta cuối cùng đã thoát khỏi "kiếp nạn" rồi!
Chuỗi ngày thi đấu mờ nhạt và chán ngắt tại Texas đã khép lại. Giờ đây, chúng ta chính thức trở lại với thiên đường của các giải đấu Signature Event danh giá, với các giải Major đỉnh cao đang hiển hiện ngay trước mắt. Trong viễn cảnh hoàng kim tương lai của Rolapp, tuần nào chúng ta cũng sẽ được tận hưởng bầu không khí như thế này (và xin thưa, tôi chẳng mảy may bận tâm đến mớ bài báo nhảm nhí kiểu: "sự trì trệ của hệ thống đang đánh bại ông ấy, rồi mọi giải đấu rốt cuộc sẽ biến thành cái phao cứu sinh Mexico Cognizant Schwab John Deer Puntacana Classic" đâu).
Nhưng hiện tại, chúng ta đã phải lội qua cả một bãi lầy để đặt chân đến đây. Và các bạn tôi ơi, chúng ta hoàn toàn xứng đáng với một giải đấu như Memorial — nơi quy tụ tới 9 trong số 10 golfer xuất sắc nhất hành tinh, nơi mà kịch bản ngày Chủ nhật chắc chắn sẽ kịch tính hơn vạn lần cái câu chuyện kiểu: "Ơ, mọi người biết hôm nay là sinh nhật mẹ của Eric Cole không?".
Chào mừng đến với Muirfield Village, một trong những thánh địa "khó nhằn" nhất hệ thống PGA Tour, món khai vị không thể hoàn hảo hơn cho giải U.S. Open. Cuộc chơi bắt đầu thôi!
1. Nếu Scottie không thắng tuần này, tốt nhất anh ta nên quay lại tù
Còn nhớ lúc tôi bảo Scheffler đáng lẽ phải vô địch Byron Nelson nhưng rút cuộc chỉ về thứ ba không? Tuần này, dù phải đối đầu với một dàn line-up "khét" hơn nhiều, nhưng đây lại là thánh địa của anh ta. Scottie đang là nhà đương kim vô địch hai năm liên tiếp, và trước đó nữa thì cũng đút túi hai lần về ba. Nếu sân Torrey Pines (hay Firestone, Bay Hill) từng là sân chơi riêng của Tiger Woods, thì Memorial đang dần biến thành lãnh địa của Scottie.
Lợi thế từ cú phát bóng đến gạt bóng (tee-to-green) của anh ta vượt trội đến mức điên rồ, áp đảo hoàn toàn phần còn lại, khiến anh ta thậm chí chẳng cần phải gạt bóng (putt) quá xuất sắc làm gì. Những cú đánh bằng gậy sắt của Scottie tại đây phải gọi là chí mạng, với chỉ số SG: Approach (hiệu quả tiếp cận hố) lần lượt xếp thứ 2, thứ 1 và thứ 1 trong ba mùa giải gần nhất. Mà khi tôi nói gạt bóng không quan trọng, ý tôi là thật đấy — năm ngoái chỉ số gạt bóng của anh ta chỉ ở mức trung bình, năm 2024 thì nhỉnh hơn một tí tẹo, còn năm 2023 thì tệ hại khỏi bàn.
Tóm lại, với một gã mà sân nào chơi cũng hay như Scottie, thì đây chính là đỉnh cao của khái niệm "hợp sân". Sẽ là một cú sốc chấn động nếu anh ta bật bãi khỏi top 5. Câu hỏi đặt ra là: Liệu anh ta có tìm lại được cái duyên định đoạt trận đấu? Chỉ cần một chiến thắng tại đây, truyền thông hai tuần tới sẽ chỉ phát điên lên vì kịch bản anh ta hoàn tất cú Career Slam lịch sử tại Shinnecock. Đây chính là bệ phóng!
2. Năm nay chúng ta vinh danh ai tại Memorial?
Năm ngoái, giải đấu đã vinh danh Barbara Nicklaus, mang đến một khoảnh khắc vô cùng xúc động khi huyền thoại Jack Nicklaus đeo tai nghe và nghêu ngao hát ca khúc "The Angel I Married" ngay trong phòng thu thực tế. Giọng hát của cụ cũng ra gì và này nọ đấy chứ! Thú thật, khoảnh khắc đó rất dễ biến thành một trò lố sượng sùng. Nhưng trong thời đại MXH soi mói như hiện nay, việc cụ không bị biến thành một chiếc meme tấu hài đã chứng minh cụ làm tốt đến thế nào. (À, tua nhanh đến mốc 2:45 của video đó đi, bạn sẽ thấy giọng con trai của Jack giống bố một cách nổi gai ốc).
Năm nay, nhân vật được gọi tên là David Graham, huyền thoại người Úc từng thâu tóm cả PGA lẫn U.S. Open. Ông thuộc tuýp những ngôi sao âm thầm, bị đánh giá thấp hơn năng lực thực tế nên ít ai để ý. Câu chuyện lên ngôi tại PGA năm 1979 của ông ly kỳ đến mức điên rồ: Ông chỉ cần một điểm bogey ở hố 72 là nhẹ nhàng tiễn Ben Crenshaw về nước, nhưng rốt cuộc lại "bóp team" dính ngay một điểm double bogey. Sau đó, ông suýt "đăng xuất" ngay ở hai hố playoff đầu tiên nếu không có cú gạt bóng thần sầu từ khoảng cách không tưởng... và ông đã làm được, để rồi dứt điểm trận đấu ở hố thứ ba. Thề, hãy đi xem lại video đó đi, ông ấy đã có một pha nghẹt thở suýt chết và chính ông cũng thừa nhận điều đó. Phải nhờ đến một phép màu (và bản lĩnh gạt bóng thép) mới giúp ông chạm tay vào chiếc cúp Wanamaker.
Dù sao thì tôi cũng hoàn toàn duyệt nhân vật vinh danh năm nay. Nhưng tôi phải bật mí một chi tiết thú vị mà tôi vừa khai quật được: Vào năm 2000, chính Nicklaus đã tự vinh danh... chính mình.
3. Những cái tên nào đáng để chúng ta bận tâm nữa?
Dưới đây là 5 gương mặt khiến tôi tò mò hơn cả:
- Matt Fitzpatrick: Năm nay kiểu gì gã này cũng phải bỏ túi một danh hiệu Major chứ nhỉ? Người đàn ông này thậm chí còn kiếm được cả thẻ thành viên Tour cho em trai mình cơ mà!
- Wyndham Clark: Liệu đã trở lại vị thế đỉnh cao chưa? Sau màn hủy diệt tại giải Nelson, liệu anh ta có tìm lại được phong độ hủy diệt của năm 2023? Muirfield sẽ là bài kiểm tra cực đại để xem tâm lý của anh ta có chịu nổi áp lực nghẹt thở hay không.
- Cam Young: Gã này còn giữ được vị thế siêu sao không? Hay là hào quang đã vụt tắt quá sớm rồi?
- Rory McIlroy: Liệu chúng ta có phải chứng kiến một kịch bản tụt dốc không phanh sau giải Masters y hệt như năm ngoái không đây?
- Xander Schauffele: Đã đến lúc Xander tìm lại bản ngã "bất bại" ngày xưa tại nơi mà anh ta chưa từng trượt cắt (miss cut) kể từ năm 2018 chưa?
4. Hãy nếm trải sự tàn khốc của Muirfield
Năm ngoái, chỉ có vỏn vẹn 4 trong tổng số 18 hố tại Muirfield có điểm dưới gậy tiêu chuẩn (under par). Đặc biệt là 3 hố cuối cùng — chúng tàn bạo một cách kinh hoàng, nhưng thế mới đúng chất giải đấu lớn. Điểm trừ duy nhất là cụm hố này không có một cái tên nào nghe cho kêu như các sân khác trong hệ thống. Vì vậy, tôi xin mạn phép đề xuất cái tên: "Ngục tối của Jack" (Jack's Dungeon). Nghe vừa đáng sợ, vừa rùng rợn, lại có chút gì đó kích thích.
Để hiểu thêm về Muirfield, tôi gợi ý bạn nên đọc bài phân tích của Joseph LaMagna. Bài viết đã chỉ rõ đây chính là phiên bản đối nghịch hoàn toàn với Aronimink: những golfer xuất sắc nhất sẽ tạo nên khoảng cách khác biệt hoàn toàn nhờ vào đẳng cấp của những cú đánh tiếp cận (ball-striking).
Điểm thú vị nằm ở chỗ: những vùng green nhỏ thốn con mắt, bao quanh bởi lớp cỏ rough dày đặc và vùng đáp bóng siêu tí hon sẽ trừng phạt thích đáng bất kỳ cú đánh thiếu lực hay lệch hướng nào. Ngay từ cú phát bóng tee-off đã thấy "khoai" rồi, một phần vì Nicklaus đã cho thu hẹp các đường fairway lại từ những năm 99. Cụm từ mà LaMagna nhắc đến là "target golf" (đánh golf mục tiêu) — nghe thì có vẻ hơi mang tiếng tiêu cực, nhưng dù muốn dù không, sự chính xác tại đây là lẽ sống. Nếu điều đó có tạo nên những màn tra tấn thể lực vào cuối tuần, thì ít nhất nó cũng đòi hỏi đẳng cấp thực sự. Cứ thử qua xem giải Byron Nelson với điểm số vô địch tận âm 30 gậy đi, bạn sẽ thấy thèm khát Muirfield đến nhường nào. Bạn sẽ phải van xin để được bước chân vào "Ngục tối của Jack" đấy, đồ cuồng ngược ạ!
5. Hãy thử một lần trong đời dành trọn ngày thứ Năm hoặc thứ Sáu để xem một nhóm đấu trọn vẹn
Tôi biết đây là một yêu cầu hơi quá đáng, vì thời gian bây giờ quý như vàng ngọc, nhất là khi AI được dự báo là sẽ khiến sự tồn tại của loài người trở nên vô nghĩa trong vòng sáu tháng tới. NHƯNG, với tư cách là một người hiếm khi cày trọn vẹn các nhóm đấu, tôi luôn cảm thấy thỏa mãn khi ngồi xuống và chỉ tập trung vào ba gã chơi hết 18 hố trong vài tiếng đồng hồ của một ngày trong tuần. Bạn chẳng cần phải dán mắt vào màn hình 100% đâu — cứ bật nó lên làm nhạc nền trong lúc bạn đang vật lộn với những ngày tháng cuối cùng của kiếp làm thuê, rồi ngó vào bất cứ khi nào rảnh.
Tuần này là một cơ hội không thể tuyệt vời hơn vì những lý do tôi đã nêu ở trên. Bạn sẽ được chứng kiến cách các golfer tính toán chiến thuật để vượt qua cái sân bẫy rập này, và chắc chắn sẽ vỡ ra được vài điều về golf lẫn về Muirfield. Bạn thậm chí có thể hét vào màn hình chửi bới khi thấy họ đánh ngu. Tôi thấy khoảng thời gian đó cực kỳ đáng giá; nó mang lại cảm giác phê pha như thể bạn đang nghiên cứu một thứ gì đó và trở nên thông thái hơn — một dạng phát triển bản thân! — nhưng suy cho cùng, bạn cũng chỉ đang xem golf mà thôi. Đôi bên cùng có lợi!
6. Tweet Golf của tuần: Cú gậy sắt số 2 của Tiger tại Memorial
Tôi có cảm giác nhiều người trong số các bạn đã xem cái này rồi, và thực ra cái tweet này có từ năm 2024, nhưng chẳng sao cả, vì không bao giờ là muộn để thưởng thức lại một siêu phẩm. Tiger Woods, năm 1999, giải Memorial, khoảng cách 274 yard cách hố. Đây hoàn toàn là một ma thuật thuần túy, đi kèm với pha đi bộ ngắm bóng "chất chơi" nhất lịch sử:
Tiger Woods 273-yard 2-iron at the Memorial in 1999 pic.twitter.com/tVXSHWbXtx
— Time Capsule Tales (@timecaptales) March 18, 2024
Đó là chiến thắng đầu tiên của cọp lớn tại Memorial, và nó cũng bao gồm cả pha cứu par bằng cú flop shot đỉnh cao "thêm bốn gậy nữa thì sao". Một tuần đấu thăng hoa tột đỉnh của Tiger thời kỳ hoàng kim!
7. Xếp hạng các suất đặc cách từ nhà tài trợ (Sponsor's Exemptions)
TỆ — Matt Kuchar: Tôi dị ứng tận xương tủy với việc lãng phí các suất đặc cách cho mấy lão già đã kiếm được cả tỷ đô la. Mục đích là gì vậy? Lão mang lại giá trị gì cho giải đấu? Chưa kể lão vừa mới húp một suất đặc cách VÀO TUẦN TRƯỚC xong. Bộ toàn bộ cái giải PGA Tour này biến thành quỹ từ thiện cho Kuchar rồi đấy à?
CŨNG TỆ — Tony Finau: Tôi ngán gã này tận cổ rồi. Cứ để gã chìm vào quên lãng đi. Gã đã làm được cái vẹo gì cho cuộc đời tôi đâu?
TẠM ĐƯỢC — Patrick Rodgers: Cái tên này vừa mới nảy ra trong đầu tôi vì hôm qua tôi vô tình đọc được trong một bài báo khi đang tra cứu thông tin về Eric Cole; anh ta là một trong ba gã kiếm được tới 20 triệu đô trên Tour mà chưa một lần biết mùi vô địch là gì. Thật điên rồ.
NGON — Billy Horschel: Hãy trao cho gã này bao nhiêu cơ hội cũng được, trao cho đến khi nào gã trở lại đỉnh cao thế giới thì thôi. Chúng tôi yêu Billy.
8. Một lựa chọn an toàn, một lựa chọn điên rồ
Khi cần chọn an toàn, tôi sẽ chơi bài sắm vai một kẻ lười biinst nhất, vì vậy rõ ràng tôi chọn Scheffler — nhà đương kim vô địch hai năm liên tiếp và là vị vua không vương miện của Muirfield (Village). Còn về lựa chọn điên rồ, tôi sẽ tiếp tục trung thành với dàn nhân vật đã giới thiệu ở trên và gọi tên Billy Horschel. Tuyệt đối không có bất kỳ dấu hiệu nào về phong độ hiện tại cho thấy anh ta có dù chỉ một tia hy vọng nhỏ nhoi, nhưng anh ta từng vô địch ở đây vào năm 2022, và đó sẽ là một câu chuyện cổ tích hoành tráng biết bao! Đúng chất ngựa quen đường cũ, hợp sân là lên hương!
9. Suy nghĩ lạc đề về Golf: Giải Shinnecock năm 2004 là trò hề nực cười nhất từng xảy ra
Đây là một màn tự lăng-xê lộ liễu, nhưng tôi và Jamie Kennedy vừa thực hiện số podcast mới nhất trong chuỗi "50 điều thay đổi bộ mặt làng Golf" về giải U.S. Open tại Shinnecock năm 2004. Và thề là cho đến khi bắt tay vào nghiên cứu, tôi mới nhận ra toàn bộ sự việc năm đó nó hài hước đến mức lố bịch như thế nào. Đó là thời kỳ đỉnh cao sự bất tài của USGA (Hiệp hội Golf Mỹ).
Và nếu bạn đam mê những tình tiết drama kiểu như: ban tổ chức phải hoãn trận đấu ngày Chủ nhật để... tưới nước cho sân, hay sự ám ảnh điên cuồng đến mức cực đoan nhằm bảo vệ điểm par để rồi tạo nên một thảm họa tồi tệ nhất lịch sử, bạn chắc chắn sẽ mê mẩn số podcast này. Hãy bấm nghe tại đây và tận hưởng cảm giác phấn khích khi biết rằng chúng ta sẽ được quay lại cái sân này sau hai tuần nữa.
10. Suy nghĩ lạc đề không về Golf: Hãy cùng sỉ vả thằng bạn người Canada của tôi
Một thằng bạn của tôi (xin phép được giấu tên để nó không phải chịu sự sỉ nhục trên quy mô toàn cầu) đã kể cho hội anh em chúng tôi nghe câu chuyện này trên nhóm Slack tuần qua. Bối cảnh diễn ra tại một cửa hàng miễn thuế khi nó đang trên đường bay về nhà ở Canada. Câu chuyện hơi dài nhưng cực kỳ bõ công đọc:
"Đêm qua tao vào mua một chai Bourbon cho thằng bạn (ở chỗ tao không mua được loại này). Giá là $31.25 và tao muốn tiêu nốt chỗ tiền mặt USD còn lại. Tao đưa $22 và định quẹt thẻ phần còn lại... thế quái nào gã thu ngân lại thối lại cho tao $10.75. Tao hỏi: 'Anh nghĩ tôi vừa đưa anh bao nhiêu?'. Gã bảo: '42'. Tao trả lời: 'Không, có 22 thôi'. Gã bắt đầu cuống cuồng nhẩm tính, không ra, rồi bảo tao đứng gọn sang một bên để gã giải quyết cho khách khác. Tao cứ nghĩ là vì cửa hàng sắp đóng cửa. Ok fine, tao đứng nép sang. Gã giải quyết cho khoảng mười người... nhưng khách cứ thế nối đuôi nhau xếp hàng!
Sau đó, gã quay lại chỗ tao, in toàn bộ lịch sử giao dịch trong ca làm việc của mình ra, rồi ngồi đếm lại số tiền mặt ban đầu, bao gồm cả việc quét khoảng một trăm tờ tiền lẻ mệnh giá 1 đô. Tao thề là tao đã chôn chân ở cái cửa hàng đó gần 40 phút đồng hồ. Cuối cùng gã phán một câu xanh rờn: 'Ừ, tôi bị hụt mất 20 đô'. Tao bảo: 'Chuẩn rồi'. Và rồi tao thấy các bánh răng trong đầu gã bắt đầu quay cuồng, gã bất lực bảo: 'Thôi, tôi chẳng biết phải làm thế nào nữa'.
Thấy vậy tao mới trả lại gã $10.75, nghĩ bụng gã sẽ thối lại cho tao tờ $22 để làm lại thủ tục mua bán cho chuẩn chỉnh. Ai ngờ gã cầm luôn $10.75 rồi bắt tao ký tên nhận hàng cho toàn bộ hóa đơn. Tao kiểu ngơ ngác: 'Ơ nhưng khoan đã, tính ra tôi vẫn đang trả thiếu tiền so với giá gốc mà'. Và gã thu ngân kiểu: 'Thôi xin ông, ông đi giùm tôi cái!'".
Suy nghĩ đầu tiên của tôi là: đây chính là câu chuyện đậm chất Canada nhất mà tôi từng được nghe trong đời. Và tôi hy vọng mình không bị "phong sát" chỉ vì nói ra điều đó, nhất là khi tổng thống của chúng ta từng đòi đem quân đi đánh chiếm họ một năm trước. (Nếu lão mà làm hỏng cái thú vui châm chọc dân Canada của tôi, tôi sẽ tế lão lên đầu tiên).
Nhưng suy nghĩ quan trọng hơn là: vâng, đó là một dịch vụ chăm sóc khách hàng tồi tệ đến mức thảm hại, nhưng thời buổi này thì dịch vụ thảm hại đã trở thành chuyện cơm bữa rồi. Điều điên rồ ở đây là cái sự thụ động đến mức nhu nhược của thằng bạn tao trong mọi tình huống. Ý tao là, có tới ba lối thoát mười mươi ở đây:
1 — Cứ cầm lấy số tiền gã đưa rồi cắm đầu mà chạy chứ. Các cửa hàng miễn thuế được vận hành bởi các tập đoàn khổng lồ, và chắc chắn là những tập đoàn bóc lột độc ác rồi. Đây có phải là một tiệm tạp hóa gia đình nghèo khó đâu mà sợ người ta không có tiền nuôi con ăn học. Về cơ bản là mày vừa lừa được Bezos một vố đấy, nên là ôm tiền và biến lẹ đi. Họ chẳng bao giờ thiếu chỗ tiền lẻ đó đâu, nhưng mày thì sẽ có cảm giác như người hùng Andor đang đi ăn trộm tiền vàng của Đế chế vậy.
2 — Ngay giây phút gã bảo mày đứng sang một bên, câu trả lời phải là: "Không, tôi bận đi việc khác". Mày không thể để một gã ngay cả phép tính cộng trừ đơn giản còn không biết làm dắt mũi mình được, nếu không mày sẽ phải chôn thây ở cái cửa hàng đó luôn.
3 — BỐN MƯƠI #$&ing PHÚT ĐỒNG HỒ???? Có lúc thằng bạn tao còn bảo nó phải đi ra tận xe để xác nhận lại xem vợ nó đã đưa bao nhiêu tiền mặt, rồi lát sau vợ nó phải lồng lộn bước vào kiểu: "Cái quái gì đang xảy ra ở đây thế này?". Cần phải lưu ý rằng vợ nó là một người phụ nữ Ireland cực kỳ nóng tính, tao dám cá nếu chị ấy mà là người Canada thì chắc vẫn đang ngồi ngoan ngoãn trong xe và chịu chết đói dần mòn rồi.
Nhưng chốt lại một câu, ở vào hoàn cảnh đó thì tao đã bỏ đi từ tám đời rồi. Tao thà mất 300 đô còn hơn là phải chôn chân 40 phút trong một cửa hàng miễn thuế. Tao sẽ nốc cạn sạch sành sanh cái chai Bourbon đó ngay tại chỗ để xe cấp cứu đến hốt tao đi khỏi cái nơi quỷ quái đó cho rảnh nợ.
Tao không thể ngừng suy nghĩ về chuyện này nên buộc phải xả lên đây. Cần phải có nhiều người biết đến câu chuyện này hơn, coi như một bài học cảnh tỉnh. Tao đã thẳng thắn bảo thằng bạn tao là tao thấy tội nghiệp cho cái tình huống hãm tài mà nó tự rước vào người, nhưng nó nên tự thấy xấu hổ về bản thân và vợ nó tốt nhất là nên ly dị nó đi. Hội anh em chúng tao đều đồng tình như thế.
Thegolfers.com



Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.
Tin cùng chủ đề
Cameron Young và nỗi lo quá tải trước PGA Championship
Brad Dalke, Sean Walsh và Bryan Bros tranh tài định danh kẻ mạnh nhất YouTube.
Bên trong The Ripper House, biệt thự tổ chức tiệc VIP sang chảnh của LIV Golf tại Úc
Motor City Golf Club bị 'lộ diện' nhờ... một pha đăng nhầm của doanh nhân Detroit?
Dư luận Mỹ chia rẽ khi Jim Furyk tái đắc cử Đội trưởng Ryder Cup
Luke Donald, Scottie và những hố par-3 tử thần: Những điều chờ đón tại Bay Hill 2026
Đăng nhập bằng MXH
Subscribe