Những bí mật trong ngôi nhà của 'ông vua' Arnold Palmer
Cách sân Oakmont khoảng một giờ lái xe, trong ngôi nhà trang trại màu trắng ở ngoại ô thị trấn công nghiệp cũ, không gian riêng tư nhất của Arnold Palmer vẫn nguyên vẹn như thể thời gian ngừng trôi.
Căn phòng tắm rộng bằng một căn hộ nhỏ này được xây thêm khi sự nghiệp golf của Palmer đã ở hồi kết và tài chính của ông bắt đầu bùng nổ. Ở đó có buồng tắm lớn, hai bồn rửa mặt với thảm trải sàn, hai tủ quần áo đi vào được và một không gian nhỏ kín đáo - nơi những bìa tạp chí The New Yorker cũ được dán kín tường. Cửa sổ kính khổ lớn ôm trọn căn phòng, những tia nắng xuyên qua và hé mở tầm nhìn ra những cây mộc lan ngoài kia.
Đây có lẽ là thứ xa xỉ nhất Arnold Palmer từng có trong 87 năm sống tại Latrobe - hành trình từ cậu con trai người trông coi sân golf khắc nghiệt trở thành huyền thoại toàn cầu, chủ nhân khối tài sản 735 triệu USD. Dù danh vọng đưa ông đi khắp thế giới, Palmer chưa bao giờ rời bỏ quê hương. Ngôi nhà mở rộng dần theo năm tháng, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ khiêm tốn ban đầu - có lẽ, ngoại trừ diện tích phòng tắm này.
Cảm giác thật đặc biệt khi được bước vào không gian riêng của một huyền thoại được yêu mến bậc nhất làng golf. Với những ai chưa từng hoặc đã quên về "Arnie", ngôi nhà trang trại cửa chớp trắng này chính là cánh cửa mở vào tâm hồn con người ông. Bởi Palmer chơi golf cũng như cách ông sống: mạnh mẽ, chân thật và hoàn toàn không màu mè. Mọi người yêu quý ông vì họ thấy được con người thật của ông.
Có lẽ đây là điều gợi nhiều suy tư nhất khi đến Latrobe trong tuần U.S. Open: Một cái nhìn vào thế giới của Arnold Palmer nhắc nhở chúng ta rằng giải đấu năm nay thật trống vắng khi thiếu ông. Phải chăng, Palmer chính là người thấu hiểu nhất nỗi day dứt của Rory McIlroy - người dường như vừa lấp đầy khoảng trống này lại mở ra khoảng trống khác? Hay sự nuối tiếc của Phil Mickelson - người có thể rời U.S. Open với danh hiệu "vua các major trừ một", giống hệt thành tích của Palmer (4 lần vô địch Masters, 2 Open Championship, 1 U.S. Open)?
U.S. Open trở lại Pittsburgh tuần này, với Oakmont - sân golf tuyệt đẹp mà Palmer yêu thích nhưng chưa từng chinh phục. Ký ức đáng nhớ nhất của ông tại đây là thất bại đau đớn trong trận playoff với Jack Nicklaus năm 1962. Các giải major tại Oakmont (và sân lân cận Laurel Valley) là thứ gần nhất với "trận đấu sân nhà" của Palmer. Ông đã chọn U.S. Open 1994 tại Oakmont làm giải đấu cuối cùng trong sự nghiệp. Khi bị loại sau vòng 2 với số điểm 81, ông đã bật khóc trong phòng họp báo, chiếc khăn quàng trên vai.

"Điều quan trọng nhất có lẽ là golf đã đối xử quá tốt với tôi," giọng Palmer nghẹn lại. "Người ta nói tôi đã mệt mỏi và cần nghỉ ngơi. Hy vọng sẽ còn vài giải đấu nữa... Cảm ơn tất cả."
Ông rời giải vô địch quốc gia vĩnh viễn vào ngày thứ Sáu đó, 34 năm sau chức vô địch duy nhất, nhưng không nghỉ ngơi. Một cuộc sống mới chờ đợi Palmer với vai trò ông chủ của các đế chế nước giải khát, kênh truyền hình, trang phục, câu lạc bộ golf và sân golf. Khi chuyển từ sân cỏ sang thương trường, danh tiếng của ông đã vượt xa biên giới thể thao. Đến khi qua đời vào ngày 26/9/2016, cái tên Arnold Palmer đã trở thành một thương hiệu toàn cầu.
Nhưng ông chưa bao giờ đánh mất Latrobe. Ngôi nhà vẫn nguyên vẹn như lần cuối ông bước lên chiếc Cessna để đến giải đấu cách đây nửa thế kỷ, vẫn giữ mùi đặc trưng của thảm trải sàn và tường ốp gỗ. Tương truyền, mỗi khi máy bay của Palmer về gần nhà, ông thường bay sượt ngọn cây để báo hiệu sự trở về, âm thanh động cơ làm rung chuyển sàn nhà.
Sân bay trong thị trấn giờ mang tên ông, với bức tượng đồng lớn phía trước. Sân golf Latrobe Country Club do cha ông trông coi trước kia vẫn thuộc về gia đình Palmer. Phần mộ của Deacon và Doris Palmer nằm cách câu lạc bộ vài bước chân, gần nơi an nghỉ cuối cùng của con trai họ - tro cốt Arnold Palmer được rải gần bệ phát bóng hố 10. Sân golf được chăm sóc bởi Marty Repko, người quản lý với 50 năm không nghỉ phép. Khi được khuyên nghỉ ngơi, ông thường hỏi lại:
"Tôi còn biết đi đâu nữa?"
Có lẽ Palmer cũng từng tự hỏi mình câu đó và tìm thấy câu trả lời tương tự. Ông không thể rời Latrobe, cũng như không thể bỏ lại những kỷ vật đang chất đầy trong nhà, văn phòng và ngôi nhà trang trại bên đường của mình. Những món đồ đó là di sản của Palmer - từ bộ sưu tập Rolex gắn liền với giải Palmer Cup, đến mối quan hệ bền chặt với Quỹ Arnold & Winnie Palmer. Chúng, cũng như chính Arnold, thuộc về nơi duy nhất ông gọi là nhà.
U.S. Open trở lại Tây Pennsylvania tuần này, vùng đất của 'Ông Vua'. Ông không còn ở đây, nhưng bạn không cần đi xa để biết rằng ông chưa từng rời đi.
Di sản của ông vẫn âm thầm tồn tại từ thị trấn thép cũ cách đó không xa. Ở Latrobe, Arnold Palmer cuối cùng đã được an nghỉ - ngưng đọng trong thời gian nhưng vẫn rung lên nhịp sống.
Thegolfers.com



Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.
Tin cùng chủ đề
Josh Allen khiến fan Bills bật khóc hạnh phúc khi tặng vé Ryder cup đắt đỏ
Bryson DeChambeau 'phá đảo' Indy 500: Drive bóng bay 500 yard, đua xe tốc độ 290km/h
Billy Casper - một trái tim yêu golf chân thành ẩn sau tài năng thiên bẩm
Anh trai 'tay ngang' của caddie Spieth gây sốc tại US Senior Open
Xem Bryson DeChambeau đánh cầu vồng hố 16 tại Maridoe... ngay từ khu clubhouse
Kế hoạch của Robert MacIntyre chuẩn bị cho giải đấu Ryder Cup 2025
Đăng nhập bằng MXH
Subscribe