Hành trình ẩm thực của một nhà báo chuyên về golf
Shaun Tolson, cây viết đóng góp cho GOLF, là một nhà văn du lịch khắp thế giới để viết về golf, du lịch và mọi thứ liên quan đến ẩm thực - người đã tích lũy tới 110.000 dặm bay thường xuyên chỉ trong năm 2025. Anh đã ghé thăm những câu lạc bộ golf, khu nghỉ dưỡng nổi tiếng nhất thế giới và cả những điểm đến bí mật ít người biết.
Dưới đây, trong mục "Clubhouse Eats", anh chia sẻ một vài món ăn và thức uống ưa thích từ những chuyến đi gần đây nhất.
1. Sườn heo Milanese tại Isabella’s Kitchen, Grayhawk Golf Club
Mỗi khi nghĩ đến Phoenix, Arizona, tâm trí hay vị giác của tôi đều không hướng về ẩm thực Ý. Thường thì tôi lại nhớ đến những bộ sưu tập tequila ấn tượng hoặc những chiếc bánh taco đẳng cấp - cả hai thứ tôi đều từng được thưởng thức ở đây trong nhiều năm qua.
Thế nhưng, trong chuyến đi gần nhất đến "Thung lũng Mặt Trời", tôi đã rất may mắn được dùng bữa tại Isabella’s Kitchen thuộc Câu lạc bộ Golf Grayhawk. Cụ thể hơn, tôi đã gọi món Sườn heo Milanese.
Tôi biết bạn đang nghĩ gì. Chỉ là một miếng thịt heo cốt lết, được đập dẹp và chiên ngập dầu. Nó có gì đáng nhớ chứ? Trước hết, đĩa thức ăn đặt trước mặt tôi thực sự rất to. Tôi luôn đề cao chất lượng hơn số lượng, nhưng ngay cả vậy, phần ăn này vẫn gây ấn tượng. Hơn nữa, một món Milanese tuyệt hảo không chỉ nằm ở miếng thịt mà còn ở món salad tươi ăn kèm; và hỗn hợp rocket, hành đỏ ngâm, thì là cùng phô mai Parmesan bào của Isabella’s - tất cả được trộn trong sốt dầu giấm chanh tươi sáng - thật sự xuất sắc.
2. Bánh Taco tại Tingum on 5
Nhắc đến taco… Trong chuyến thăm gần đây đến Abaco Club ở Bahamas, tôi nghe đồn về một xe bán taco đậu gần bãi biển, ngay sau hố golf số 5. Tôi cũng nghe nói những chiếc bánh taco đó có một lượng fan cuồng nhiệt trong số các thành viên câu lạc bộ. Thành thật mà nói, chỉ cần nghe vậy là đủ để tôi lên đường.
Nhảy lên xe golf, tôi lướt dọc theo 9 hố đầu. Mất một lúc - tôi phải lái xe gần 1,25 dặm - nhưng cuối cùng cũng đến được xe đồ ăn Tingum. Nếu không phải đã định sẵn ý ăn taco, có lẽ tôi đã gọi món quesadilla tôm hùm phủ phô mai giòn tan rồi. Nhưng tôi nhắc mình rằng, taco mới là kho báu của chiếc xe này.
Những lựa chọn kinh điển như gà nướng và cá áp chảo được đặt cạnh những phiên bản sáng tạo hơn, như tôm sốt buffalo (với hành tây ngâm, sốt ranch jalapeno và salad dừa) hay sườn bò flank ướp khô (với ớt anh đào chiên và sốt kem phô mai). Đầu bếp giới thiệu món bò, thế là tôi quyết định luôn: hai bánh bò và một bánh cá áp chảo. Cả hai đều ngon đúng như lời đồn và chứng minh rằng có những thứ xứng đáng để ta bỏ công đi xa - theo đúng nghĩa đen.
3. Ly Cocktail The Saint James
Trong thời gian ở Abaco Club, tôi ghé quầy bar tại Bay Club mới xây của khu dân cư riêng. Tôi lập tức phát hiện một chai quen thuộc - Aqua Perfecta của St George Spirits, một loại rượu mùi húng tây thơm ngon nhưng, theo kinh nghiệm pha chế tại nhà của tôi, khá kén chọn khi kết hợp. Tôi hỏi quản lý bar chính, James Vil, anh ấy thường pha nó vào đồ uống thế nào, thì phát hiện ra anh chàng còn chưa từng thử dùng nó.
Nếm thử một ngụm, anh ấy quyết định thử pha chế.
Vil suy nghĩ một lát, rồi lấy ra bình lắc cocktail và nhanh chóng đổ vào 2 ounce thứ rượu mùi "khó chiều" kia, điều khiến tôi ngay lập tức ngạc nhiên. (Trên trang web của hãng rượu, vài công thức cocktail dùng Aqua Perfecta hiếm khi coi nó là nguyên liệu nền. Nhưng Vil thì khác. Anh ấy định biến nó thành ngôi sao.) Người bartender trẻ sau đó thêm 1 ounce nước cốt chanh, nửa ounce rượu mùi mâm xôi đen, và một phần tư ounce mật agave.
Sau khi lắc mạnh hỗn hợp, anh ấy lấy ra một mẫu nhỏ để nếm thử, rồi lọc kép phần còn lại vào chiếc cốc coupe và đẩy về phía tôi. "Cho tôi biết anh nghĩ gì nhé."
Ngọt ngào và chua thanh nhẹ, ly cocktail kiểu sour này mang hương thảo mộc dễ chịu, dù một cách rất tinh tế. Nó dường như là thức uống hoàn hảo cho một buổi chiều tà ở Bahamas. "Ngon đấy," tôi nói với anh, gật đầu và nhấp thêm một ngụm.
"Giờ thì anh phải đặt tên cho nó," anh đáp lại.
May mắn là tôi nghĩ ra cũng nhanh như lúc Vil quyết định công thức. "The Saint James," tôi tuyên bố.
Anh mỉm cười.
4. Negroni tại Orient Express La Minerva
Nếu thực đơn cocktail không có gì nổi bật, lựa chọn mặc định của tôi là một ly Negroni. Tôi đã làm vậy nhiều năm nay. Tôi thích một ly Old Fashioned ngon, nhưng tôi rất kén cách pha chế, và, nói thật lòng, tôi tự pha ở nhà cũng rất tuyệt. Vì vậy, tôi khá khó tính.
Mặt khác, Negroni gần như không thể hỏng. Tỷ lệ bằng nhau giữa gin, vermouth ngọt và Campari rất đơn giản và nhất quán. Tất nhiên, khi tự pha ở nhà, tôi sẽ cho gin nhiều hơn một chút, nhưng một ly Negroni tiêu chuẩn thì không bao giờ làm ta thất vọng.
Vậy, bạn có thể tưởng tượng niềm vui của tôi khi người chủ nhà tại Orient Express La Minerva ở Rome hỏi tôi có phải là người hâm mộ Negroni không. Anh ấy nói với tôi, quầy bar La Minerva pha ly Negroni ngon nhất thành phố; và một nhãn hiệu vermouth đặc biệt chính là vũ khí bí mật của quán bar.
Không giống Carpano Antica Formula - loại vermouth ngọt thường dùng cho các cocktail mạnh, nồng nàn - tôi phát hiện ra Mancino Rosso Vermouth lại thiên về vị mặn-ngọt (hãy nghĩ đến cà chua phơi khô). Điều đó rất hợp với một thức uống có vị đắng chủ đạo như Negroni. Ly đồ uống tôi được phục vụ có vị đậm đà và mạnh mẽ, và trong khi hương cam quý tươi sáng vốn có trong Campari ít xuất hiện hơn, thì lớp tinh dầu chanh từ miếng vỏ được vắt lại thêm vào một lượng axít vừa phải.
Nó ngon hơn một ly Negroni pha với vermouth ngọt thông thường đến mức nào? Hãy nói rằng khi về nhà, tôi đã cất công tìm mua một chai Mancino, bỏ ra 50 đô la cho nó, một cái giá khá cao cho vermouth. Nhưng nó xứng đáng với từng đồng, miễn là bạn cũng là một tín đồ của Negroni.
5. Ly Farewell Shot trên Tàu La Dolce Vita
Vào cuối hành trình golf đầu tiên xuyên Ý của Orient Express ngay trước khi năm cũ kết thúc, tôi tiếp cận quản lý bar của đoàn tàu, Giuseppe Carillo, và hỏi liệu có loại shot hay đồ uống truyền thống nào người Ý thường dùng chung để nói lời tạm biệt ấm áp không. Điều đó có vẻ rất hợp lý để nâng ly cùng anh và đội ngũ của mình sau bốn ngày tuyệt vời trên chuyến tàu sang trọng La Dolce Vita.
Câu hỏi vừa rời khỏi miệng tôi, Carillo đã gật đầu và với lấy bình lắc cocktail. Trong đó, anh đổ một dòng Campari đều đặn. Nghiêm túc đấy, anh ấy đổ rất nhiều Campari. Vào đó, anh thêm một lượng hào phóng giấm balsamic, rồi một nhúm muối. Nếu không biết anh ấy đang làm một vòng đồ uống cho cả đội, tôi hẳn đã nghĩ mình sắp bị chơi khăm.
Sau khi cho đá vào bình và lắc mạnh, người bartender trẻ tuổi rót ra một hàng shot đỏ màu hồng ngọc. Tất cả chúng tôi với tay lấy một ly, hoặc nhấp môi hoặc uống cạn, và thứ tôi nếm được chẳng giống bất cứ thứ gì trước đây. Một sự pha trộn dễ chịu giữa vị đắng, ngọt và mặn, nó gợi lên hương vị Ý và phương pháp pha chế kiểu Ý - cấu trúc đơn giản, nhưng chiều sâu đầy bất ngờ.
Nếu ly shot đó có tên, Carillo đã không chia sẻ. May thay, nó đủ đơn giản để tái tạo mà không cần công thức. Phải thừa nhận, tôi vẫn chưa tìm ra tỷ lệ chuẩn, nhưng mỗi lần thử đều có cái ngon riêng. Điều đó cũng xứng đáng với một lời "salut!" rồi.
Thegolfers.com



Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận.
Tin cùng chủ đề
Tiger Woods vs Jack Nicklaus: Ai giàu hơn? So sánh giá trị tài sản năm 2024
Art Basel Miami Beach 2024: Nơi hội tụ của nghệ thuật và golf
Cậu bé nhí bắt chước cú swing của golfer Billy Horschel y hệt
Duyên dáng như tiên giữa sân golf: Set đồ thành lịch, bóng dáng thiên thần
Cộng đồng mạng dậy sóng với danh sách golfers chơi golf chậm tại một câu lạc bộ ở New York
Sự đột phá của thương hiệu giày nổi tiếng
Đăng nhập bằng MXH
Subscribe